Bi kịch lớn nhất trong mối quan hệ cha mẹ - con cái đôi khi không nằm ở sự ác ý, mà nằm ở "những điều tử tế sai cách". Có những tổn thương không để lại vết sẹo trên da thịt, nhưng lại nằm sâu trong tâm trí đứa trẻ, mà đau lòng thay, cha mẹ lại gọi đó là tình yêu.
Trong cấu trúc gia đình hiện đại ngày nay, mô hình "gia đình hai con" là phổ biến nhất. Vậy liệu đứa sinh sau có thực sự thiệt thòi, và cái "giá" của việc làm người đến sau là gì?
"Cha mẹ có thể công bằng với các con không?" là một trong những câu hỏi khiến nhiều gia đình day dứt, nhưng cũng là câu hỏi thường bị trả lời quá nhanh, theo kiểu: “Cha mẹ nào mà chẳng thương con như nhau.”. Nghe thì đúng. Nhưng nếu nhìn sâu hơn, đó lại là một trong những ảo tưởng phổ biến nhất trong đời sống gia đình.
Thật ra "tiêu chuẩn kép" là một kính lọc kỳ diệu: Nó giúp chúng ta nhìn thấy lỗi lầm NÀY to như con voi, nhưng lại biến lỗi lầm tương tự KHÁC thành hạt cát.
Bố mẹ tôi đúng kiểu “tiêu chuẩn kép” đấy!
Nhưng mà theo kiểu: Lỗi đặt lên người khác thì không thể tha thứ, nhưng đặt lên người kia thì... đều có thể thông cảm.
Con gái nhỏ ăn bánh bao chỉ ăn nhân, không ăn vỏ. Vậy bạn nghĩ "vấn đề" nằm ở đâu? Cách giải quyết nên là như thế nào? Đọc thử bài này xem liệu có phải là cách tốt nhất chưa nhé.
Phép tính của cha: Bài học về "đồng tiền vừa vặn" cho con ngày nhập học đại học. Đó không chỉ là hành trang cha gửi: không thừa, không thiếu, mà là gói trọn yêu thương.
Kinh nghiệm của cha mẹ là thứ đã cũ, còn trải nghiệm của con mới là cuộc đời. Đừng vì mình "đã nếm qua" mà tước đi quyền được tò mò và tận hưởng những niềm vui bé nhỏ của con.
Ai cũng có món không thích ăn, nhưng thay vì dạy con tấn công vào thói kén ăn của người khác để trả đũa, hãy hướng con đến "Kỹ năng sinh tồn xã hội". Bằng "Quy tắc Một Miếng" và tư duy của một người khéo léo, con không chỉ giải quyết êm đẹp món nấm đáng sợ mà còn ghi điểm tuyệt đối trong mắt ông bà, đồng thời trang bị cho mình bản lĩnh để sau này không bị đói hay mất mặt trong bất kỳ bữa tiệc xã giao nào.
Mẹ là chỗ dựa lớn nhất của tôi trên thế gian này. Trong vòng tay yêu thương của mẹ, tôi biết bất cứ lúc nào tôi cũng không bao giờ đơn độc. Cảm ơn mẹ, nhờ sự dịu dàng và thấu hiểu ấy, mà gia đình chúng tôi mới được trọn vẹn và hạnh phúc.
Khi con trai nói: "Con chỉ muốn trở thành một người bình thường." Đừng vội lo lắng, đây là thời điểm vàng để dạy con bài học sâu sắc nhất về hiện thực cuộc sống. Bạn có thể mượn hình ảnh "chú vịt bơi thong thả" để con nhìn thấu thế nào là cuộc sống "bình thường"
Khi con người không được trang bị tư duy đúng cho những quyết định lớn, họ sẽ dùng toàn bộ năng lượng để kiểm soát những điều vụn vặt — và cái giá phải trả thường rất đắt.
Còn trong hoàn cảnh gia đình, "Trọng sinh làm nam phụ, tôi gặp anh trai có hệ thống...", đây là cách cậu em học hỏi anh trai để trở nên biết suy nghĩ, biết đối xử tốt với mọi người, sẽ được yêu quý và có lợi.
Trong bối cảnh phải "va chạm xã hội" - bị bắt nạt, cách xử lý của cậu bé cho thấy một nội tâm mạnh mẽ mà từ đó người lớn có thể học hỏi: Xin lỗi ư? Phải có thành ý mới được chấp nhận!
Khi con gái tôi học lớp mẫu giáo bé, cô giáo có một chủ đề: hỏi các bé nghề nghiệp của bố mẹ mình là gì.
Con bé nói: “Bố con đi làm thuê, mẹ con cũng đi làm thuê.”
Bố mẹ tôi từ lúc tôi 10 tuổi trở đi đã không đánh tôi nữa, nói là để bảo vệ lòng tự tôn (mà rất mong manh) của con trai.
Nhưng thay vào đó… chỉ cần tôi phạm lỗi là bắt tôi viết kiểm điểm.
Tôi phát hiện rất nhiều phụ huynh trong gia đình đông con có một lầm tưởng, đó là con cái cần sự công bằng, cần được đối xử như nhau. Rồi họ nhận ra, họ càng muốn làm mọi thứ công bằng, thì con cái càng yêu cầu công bằng cao hơn, lại càng so đo nhiều hơn.
Hiện nay phụ huynh đều đang thúc ép con học.
Hễ có chút điều kiện kinh tế nào cũng khó tránh khỏi chạy đua. Những người không có điều kiện cũng phải tạo điều kiện để thúc con phải cố gắng. Trong tình huống này, phụ huynh làm thế nào để duy trì nhịp điệu của mình, giúp con trưởng thành không vội vã?
Bạn cho rằng nên để con tiếp xúc xã hội từ khi mấy tuổi, dùng phương thức nào thì phù hợp?
Thật ra cũng không có một đáp án phù hợp cho tất cả, mỗi bé là một tính cách và sở thích riêng, nhưng tựu trung lại, cha mẹ vẫn nên là hình mẫu và người dẫn dắt.
Hồi nhỏ con cái suốt ngày bám riết chúng tôi, muốn đi một bước theo một bước, líu lo nói không ngừng, chúng tôi lại thấy rất phiền.
Tại sao con cái càng lớn càng không muốn ở cùng chúng tôi, cũng không muốn nói chuyện với chúng tôi nữa, đôi khi bạn hỏi một câu nó đáp một câu, thậm chí có lúc bạn hỏi nó cũng không nói?