“Bởi vì cuộc đời bình lặng và tẻ nhạt của đại đa số con người hoàn toàn không tương xứng với nỗi đau khổng lồ, sự tuyệt vọng, bất lực và chiều sâu tình cảm trong các danh tác.”
Thật ra "tiêu chuẩn kép" là một kính lọc kỳ diệu: Nó giúp chúng ta nhìn thấy lỗi lầm NÀY to như con voi, nhưng lại biến lỗi lầm tương tự KHÁC thành hạt cát.
Bố mẹ tôi đúng kiểu “tiêu chuẩn kép” đấy!
Nhưng mà theo kiểu: Lỗi đặt lên người khác thì không thể tha thứ, nhưng đặt lên người kia thì... đều có thể thông cảm.
Con gái nhỏ ăn bánh bao chỉ ăn nhân, không ăn vỏ. Vậy bạn nghĩ "vấn đề" nằm ở đâu? Cách giải quyết nên là như thế nào? Đọc thử bài này xem liệu có phải là cách tốt nhất chưa nhé.
Có một nguyên tắc sống rất thực tế, liên quan đến trạng thái cơ thể, mà không phải ai cũng chú ý đến: đừng quyết định khi bạn không ở trong trạng thái tốt!
Giới thiệu: Bối cảnh truyện cổ đại, ta, một tiểu thư nhà quyền thế đến tuổi cập kê lại bị phát hiện đã nhầm thân phận, hoá ra chỉ là con gái của một quán mì. Thiên kim thật đã quay trở lại, từ cuộc sống giàu sang quyền quý bỗng chốc trở nên thường dân, ta nên đối mặt thế nào mới phải...?